Sự thật 'giếng hủi' khiến trai gái bỏ xứ mà đi
Cả làng Văn Chỉ có tới mấy chục người bị mắc bệnh phong. Họ cho rằng, nguyên nhân dẫn tới căn bệnh 'ăn tay, ăn chân' này là do họ đã dùng nước giếng bị 'mãng xà nhả nọc độc'.
Người làng ngoài quên mất tên làng Văn Chỉ bởi họ gọi đây là “làng hủi”, cũng vì thế mà nhiều người dân trong làng dù hoàn toàn khỏe mạnh cũng không thể lấy vợ, lấy chồng làng ngoài vì ai cũng sợ “con hủi” đang trú ngụ đâu đó trong những người khỏe mạnh này truyền sang mình..
“Giếng hủi” ở làng Văn Chỉ
Đã từ lâu, ở làng Văn Chỉ, xã Phương Trung, Thanh Oai, Hà Nội, người dân không dám lấy nước từ giếng làng lên để sinh hoạt. Thậm chí, họ còn không dám đến gần giếng.
Trước đây, khi làng Văn Chỉ chưa có giếng khoan, chưa có nước máy, người dân phải sang tận làng bên gánh nước, chứ cương quyết không dùng nước giếng làng, vì họ cho rằng, do dùng nước ở chiếc giếng đó mà những người trong làng bị mắc bệnh phong.
Tới giờ, khi hỏi lại người làng Văn Chỉ, cũng rất ít người muốn nhắc tới chiếc giếng đó, bởi họ sợ phải nhớ lại quá khứ hãi hùng trước đây. Người làng gọi đó là giếng hủi. Giếng bị bỏ hoang, không ai dọn dẹp, cũng không ai dám lấp đi.
Khi hàng chục con người đang khỏe mạnh bỗng nhiên bị bệnh phong, người ta cho rằng giếng làng chính là nguyên nhân gây ra căn bệnh quái ác ấy, vì đó là sợi dây liên kết rõ rệt nhất giữa những người trong làng khi cả làng đều dùng nước ở giếng làng để sinh hoạt.
Nhiều người còn đồn đoán rằng có một con “mãng xà” đã “nhả độc” xuống nước giếng và cả làng sử dụng phải nước giếng có “nọc độc mãng xà” nên đã bị bệnh phong. Có người lại cho rằng trước đây khi đào giếng người dân đã đào đúng vào long mạch nên bị trừng phạt, khiến cho giếng làng đang là nguồn nước sinh hoạt chủ yếu của cả làng bỗng trở thành nỗi khiếp sợ.
Bà Lê Thị Nha (80 tuổi) - người trong làng kể: “Mọi người truyền nhau rằng nước giếng gây bệnh là bởi trong nước có độc của con mãng xà. Nó đến giếng làng uống nước và đã nhả độc vào đấy. Con mãng xà nằm ngầm trong đất, rất dữ.
Người ta phải xây miếu thờ thì nó mới để cho dân sống yên ổn”. Nói đoạn, bà Nha ngồi nhẩm đếm những người bị bệnh phong ở làng: “Để tôi đếm xem nào, có ông Kiên, bà Doan, anh Nam, nói chung là nhiều lắm, tôi không thể thống kê hết được là có bao nhiêu người, nhưng dễ đến vài chục người đấy. Nhiều người đã chết, còn lại thì đều được đưa vào trại phong hết rồi.
Bây giờ thì không có ai bị nữa, bởi bệnh phong giờ đã có thuốc chữa và chỉ cần có triệu chứng là người ta đi khám và chữa ngay nên không ai bị nữa”. Anh Lê Văn Thắng - một người dân trong làng cho biết: “Tôi cũng được nghe mọi người trong làng kể nhiều về cái “giếng hủi”.
Thực ra, mình cũng không tin là có chuyện mãng xà nhả nọc độc xuống giếng gây nên bệnh hủi đâu, nhưng mình nghĩ có thể nguyên nhân gây ra bệnh phong cho nhiều người dân làng mình trước đây là do sử dụng chung nguồn nước ở giếng đó. Thế nên, nhiều khi ra đình, mình cũng chẳng dám bén mảng tới cái giếng đó.

"Giếng hủi" ở làng Văn Chỉ
Có khi hội làng, trời mưa, chân tay bẩn hết nhưng mình cũng không dám dùng nước ở giếng ấy rửa chân”. Ông Lê Văn Mão - người phụ trách trông coi hương khói ở đình làng Văn Chỉ cho biết:
“Giếng này đã có từ hàng trăm năm. Trước đây, nó là nguồn nước sinh hoạt chủ yếu của cả làng, nhưng từ khi nhiều người mắc bệnh phong và người ta cho rằng nguyên nhân là do ăn nước giếng thì không ai dám sử dụng nước ở đó nữa. Vì thế, người làng trước đây phải sang làng bên gánh từng thùng nước về, rất vất vả.
Tôi là người được làng giao cho nhiệm vụ trông coi hương khói ở đình nhưng cũng ít khi động đến cái giếng đó. Lâu ngày, lá cây rơi xuống giếng, thành giếng cỏ mọc nhiều. Gần đây, giếng bẩn quá nên tôi đành phải dọn, nhưng cũng chỉ đứng trên bờ mà dọn thôi, rồi tôi thả mấy củ hoa súng xuống đó cho nó đỡ có cảm giác lạnh lẽo.
Đình làng này hằng ngày vẫn có nhiều người đến thắp hương, cúng lễ lắm, nhưng không ai dám lại gần giếng hay dùng nước giếng để làm gì cả”.
Bi kịch của những người sống trong “làng hủi”
Ở làng Văn Chỉ, từ già tới trẻ, ai cũng biết chuyện cái “giếng hủi” nhưng ít người muốn nhắc lại quá khứ buồn bã với cái giếng ấy nữa. Mọi người đều bảo nhau tránh xa cái giếng bệnh tật ấy. Chẳng những thế, hàng chục con người ở làng Văn Chỉ bị phong ăn dần chân tay bởi không có thuốc chữa trị khiến ai cũng sợ hãi xa lánh.
Trai gái trong làng không thể lấy chồng, lấy vợ ở làng khác mà chỉ có người phong lấy nhau hoặc ở vậy tới hết đời. Bi kịch ấy còn dai dẳng mãi tới tận bây giờ. Mặc dù bệnh phong đã bị đẩy khỏi “làng hủi” cả chục năm nay, nhưng nhiều người vẫn tỏ thái độ kỳ thị, vẫn phản đối con cháu mình kết duyên với người làng Văn Chỉ vì sợ con bị di truyền bệnh phong.
Phải thuyết phục mãi, bà Lê Thị Ph. mới chia sẻ rằng nhà mình có một người bị bệnh phong: “Đó là chị dâu của tôi. Chị ấy bị phong ăn cụt cả tay. Nhiều khi nhìn chị ấy nằm co quắp trên giường mà thấy tội nghiệp lắm, nhưng chẳng ai dám tới gần. Hai đứa con trai của chị dù rất đẹp trai, cao to, nhưng không cô nào dám lấy, bởi không ai muốn về “làng hủi” làm dâu.
Không lấy được vợ nên chúng nó đều đi vào Nam làm ăn rồi lấy vợ luôn trong đó”. Cũng theo bà Ph. thì ở làng Văn Chỉ có nhiều trường hợp phải ở vậy đến già, thành “bà cô” vì không lấy được chồng làng khác. “Trai làng khác để mắt tới cô nào, tới làng để làm quen, thăm hỏi, biết làng này bị hủi là họ đi luôn, không còn thấy quay lại nữa.
Đàn ông, con trai trong làng thì bỏ làng đi làm ăn, không quay về làng nữa”, bà Ph. cho biết. Không những trai gái không kết duyên được với người làng khác mà người ta còn hạn chế giao du với người “làng hủi”.
Bà Lê Thị C. - một người dân trong làng nhớ lại: “Ngày trước, người làng tôi chẳng dám đi đâu vì đi đâu người ta cũng tránh mình, mặc dù nhiều người chẳng có bệnh tật gì, trông rất sạch sẽ, đẹp đẽ, nhưng vẫn bị người ta xa lánh. Cho tới tận bây giờ, nhiều người vẫn còn tỏ thái độ xa lánh với người làng tôi”.
Ông Hoàng Công Khóa - Chủ tịch xã Phương Trung cho biết: “Đúng là trước đây, ở làng Văn Chỉ có rất nhiều người bị bệnh phong, dân làng cho rằng do họ sử dụng nước giếng làng bị mãng xà nhả nọc độc nên bị bệnh như vậy.
Nguồn nước giếng làng cũng có thể là một nguyên nhân gây bệnh phong, tuy nhiên việc mãng xà nhả nọc độc xuống giếng gây nên bệnh phong cho người sử dụng chỉ là chuyện người ta đồn thổi thôi.
Giờ thì không có ai mắc bệnh như thế nữa và bệnh phong cũng đã có thuốc chữa, nhưng người dân vẫn có tâm lý lo sợ với cái giếng đó nên không ai dám động đến nước ở giếng”.
Theo Hôn Nhân & Pháp Luật
Các tin khác
3D Mapping “Long Vân Khánh Hội’ tái hiện vịnh kỳ quan trên Ngọn Hải Đăng sáng nhất Việt Nam
Cần Thơ tổ chức Giỗ Tổ Hùng Vương gắn với Lễ hội Bánh dân gian Nam Bộ 2026
Phát huy truyền thống hữu nghị Việt Nam-Trung Quốc, nâng tầm kết nối chiến lược trong giai đoạn phát triển mới
Phú Thọ: Phường Phúc Yên tích cực chuẩn bị Đại hội Thể dục thể thao lần thứ I năm 2026
Tuyên Quang: Xử phạt 42 trường hợp vi phạm giao thông trong ngày đầu ra quân
Lai Châu: Chung tay giữ rừng xanh, chủ động phòng cháy mùa khô
Điện Biên: Gieo mầm yêu nước cho thế hệ trẻ từ những hoạt động thiết thực
Sơn La: Đảm bảo nước sạch sinh hoạt – Điểm tựa nâng cao đời sống người dân
Tuyên Quang: Siết chặt kiểm soát thực phẩm bẩn, bảo vệ sức khỏe cộng đồng từ gốc
Đọc nhiều
Danh sách những người trúng cử đại biểu HĐND TP Cần Thơ
Đắk Lắk: Cần thời gian để các lò gạch truyền thống chuyển đổi quy trình sản xuất mới
Chuẩn hóa đội ngũ cán bộ, phường Ô Môn hướng tới chính quyền phục vụ
Cần Thơ: Bàn giao hệ thống xạ trị gia tốc cho Bệnh viện Ung bướu
Lực lượng công an Cần Thơ bỏ phiếu sớm, sẵn sàng bảo đảm an ninh ngày bầu cử
Videos
E-magazine Inforgraphic Video
Nghi vấn xả thải ngầm khiến nguồn nước kênh mương tại xã Bình Minh (TP Hà Nội) ô nhiễm kéo dài
Thủ tướng động viên lực lượng bảo đảm vệ sinh môi trường ở Hà Nội
Diễn văn của Tổng Bí thư Tô Lâm tại phiên bế mạc Đại hội XIV của Đảng
Đại hội XIV của Đảng sự kiện trọng đại của đất nước trong giai đoạn mới
Hợp tác xã bệ đỡ vùng trồng rau an toàn tập trung tại Hưng Yên
Hưng Yên sản xuất rau quả công nghệ cao hướng đi bền vững cho nông nghiệp sạch
Xã Ô Diên – Hà Nội: Bất cập từ bãi vật liệu xây dựng gây ô nhiễm môi trường và trách nhiệm quản lý tại địa bàn cơ sở
Cảnh báo hành vi giả danh cán bộ thuế, cơ quan thuế để lừa đảo
Ra mắt ứng dụng Tuyên giáo và Dân vận trên điện thoại thông minh
Bồi đắp nguồn nhân lực tại chỗ, từng bước nâng cao dân trí
Khánh thành công trình Trụ sở làm việc Cơ quan Chủ tịch nước
Điện, thư chúc mừng Tổng Bí thư Tô Lâm
Phú Thọ: Bảo đảm trật tự, an toàn giao thông trong dịp Giỗ Tổ Hùng Vương 2026
Toàn văn phát biểu chính sách của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tại Đại học Thanh Hoa, Trung Quốc
Chủ động phòng chống dịch trong mùa hè 2026
Bắc Ninh tổ chức Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam năm 2026
Đắk Lắk: Cần có bước chuyển đổi trước khi chấm dứt hoạt động lò gạch thủ công truyền thống để bảo đảm cuộc sống cho người lao động
Toàn văn phát biểu chính sách của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tại Đại học Thanh Hoa, Trung Quốc
Yến sào Khánh Hoà có doanh thu hợp nhất đạt 1.042 tỷ đồng trong quý I năm 2026
3D Mapping “Long Vân Khánh Hội’ tái hiện vịnh kỳ quan trên Ngọn Hải Đăng sáng nhất Việt Nam
Tiếp tục áp dụng Nghị định 15/2018/NĐ-CP về an toàn thực phẩm cho đến khi có quy định mới
Đối tượng phải thực hiện trách nhiệm tái chế sản phẩm, bao bì
Phú Thọ: Trạm trộn bê tông sát kênh thủy lợi – Dấu hiệu xả thải và khoảng trống pháp lý cần làm rõ
Phú Thọ: Công an tỉnh phá chuyên án lớn, bắt giữ nhiều đối tượng, thu nhiều súng đạn
Đại học Cần Thơ: Những dấu ấn trên chặng đường 60 năm
Khai trương Cơ sở đào tạo các Chương trình phi lợi nhuận và khai giảng Khoá đào tạo Chương trình IM Japan, EPS tại Cần Thơ
Tuyên Quang đầu tư gần 3.000 tỷ đồng xây dựng 11 trường nội trú, cải thiện môi trường giáo dục và sức khoẻ cho học sinh vùng biên
