“Tối ngày cứ úm nhau, không thấy chán à?”
(Suckhoemoitruong.com.vn) - “Từ ngày mày quen thằng đó, thử coi mày còn được bao nhiêu bạn bè? Sao mày không tự hỏi mình mà trách móc tụi tao?”. Hương đã nói với tôi như vậy khi tôi than phiền về việc tất cả bạn bè đều viện lý do này kia để từ chối, không tham dự tiệc sinh nhật của Khương.
Sau câu nói của bạn, tôi bắt đầu suy nghĩ. Tôi biết Khương cách nay đã 2 năm. Một chàng trai lịch lãm, quyến rũ, khéo ăn nói. Trò chuyện, gặp gỡ vài lần, anh nói là rất thích tôi và muốn tiến xa hơn trong tình cảm với tôi. Thoạt đầu tôi sợ bởi anh như thế thì hẳn là có rất nhiều cô gái theo đuổi. Hơn nữa anh đang làm việc ở ngành tài chính- ngân hàng, một ngành vốn được xem là thời thượng với thu nhập là niềm mơ ước của bao nhiêu người. Nhưng anh đã thuyết phục tôi bằng sự giản dị của mình. Anh không kiêu căng, kiểu cách như nhiều người vẫn nghĩ. Và cuối cùng tôi nhận lời yêu anh.
Kể từ ngày tôi chính thức nhận lời và hai đứa công bố trên Facebook, chúng tôi trở thành một “cặp đôi hoàn hảo” trong mắt bạn bè. Chúng tôi đi đâu, làm gì anh cũng cập nhật. Anh đưa tôi đi ăn ở đâu, mua tặng tôi thứ gì, nói lời yêu thương nào với tôi... tất tần tật đều được cập nhật đến từng giờ. Tôi choáng ngộp trong hạnh phúc và thấy rằng, mình đã tìm được một nửa đúng như mong đợi.
Thế nhưng, giờ đây nhìn lại, tôi mới giật mình: Hầu như chúng tôi không có bạn bè. Tất cả những sự việc gì cũng chỉ gói gọn trong phạm vi hai đứa. Vậy mà tôi không hề nhận ra. Có lần đi ăn với nhau khi tôi vừa được tăng lương, tôi bảo để rủ bạn bè trong phòng cùng đi thì anh gạt phắt: “Đông đúc chỉ tổ tốn tiền và mất không gian riêng tư của hai đứa”.

Thỉnh thoảng có một khoảng thu nhập đột xuất, tôi lại muốn chung vui với bạn bè, anh cũng không đồng tình: “Chỉ cần hai đứa mình là anh thấy tuyệt vời lắm rồi”. Thậm chí có hôm đi với anh, tôi thấy dọc đường bán trái cây rất rẻ, bảo anh dừng lại để mua về cho bạn bè trong phòng cùng ăn cho vui thì anh cũng không chịu...
Có lần tôi vui miệng kể cho anh nghe chuyện tôi bao cả phòng uống trà sữa vì mình được bình chọn lao động xuất sắc trong quý, anh trợn mắt: “Lại tốn tiền vô bổ rồi. Đó là công sức của em, mọi người phải thừa nhận chớ bạn bè có đóng góp gì ở đây mà em phải tốn kém cho họ?”. Tôi hỏi anh: “Vậy chớ không lẽ anh chưa bao giờ bao bạn bè ăn uống hoặc rủ họ đi cà phê, nhậu nhẹt hay sao?”. Anh cười: “Tất cả những thứ đó đều vô bổ. Trước hết mình phải yêu bản thân mình chớ có ai lo cho mình đâu mà em phải nghĩ bao đồng như vậy? Thời buổi này, càng ít giao du, càng an toàn em à”. Hóa ra vì vậy mà anh ít bạn bè. Tôi chẳng bao giờ thấy anh bận cà phê với bạn, lai rai với anh em hay vì chuyện này, chuyện kia. Bất cứ lúc nào tôi cần là anh có mặt.
Nghĩ lại, chỉ có đúng 1 lần tôi và anh đi ăn mà có mặt bạn bè. Hôm đó là ngày 8 tháng 3. Các bạn tôi quyết chí ăn vạ nên khi dò biết địa điểm tôi và anh đi ăn, học đã ùn ùn kéo đến. Cả thảy gần chục người. Tôi thấy mặt anh méo xẹo. Ăn xong, hóa đơn thanh toán gần 2 triệu đồng, anh lấy điện thoại ra bấm bấm rồi móc bóp đặt lên bàn đúng phần tiền của tôi và anh. Chị trưởng phòng của tôi thấy vậy nên bảo: “Cái này để mình trả, cậu cất đi”. Tưởng như vậy Khương sẽ mắc cỡ, không ngờ anh rối rít cảm ơn và nhanh tay cất tiền vô bóp.
Tối đó tôi rất buồn và thấy quê với bạn. Tôi nói điều đó với anh thì Khương sừng sộ: “Em đừng có sĩ diện hão như vậy. Là họ tự đến chớ anh có mời đâu? Nếu anh mời mà không trả tiền thì lúc đó em mới có quyền nói anh này nọ...”. Tôi thấy Khương có lý. Đúng là bạn tôi muốn phá đám. Thôi kệ, mình đâu có sống với bạn bè cả đời.
Cứ vậy, tôi trở thành tài sản riêng của Khương. Đến nỗi mẹ tôi có lần hỏi: “Sao mẹ thấy hai đứa tụi bây chẳng có bạn bè gì hết vậy? Tối ngày cứ úm nhau, không thấy chán à? Cuộc sống mà không có bạn bè thì cũng giống như bầu trời không có các vì sao nghe con”. Lần đó tôi nghe, có suy nghĩ chút ít những rồi cũng cho qua bởi như Khương vẫn nói “Người không vì mình, trời tru đất diệt”. Mình không thương mình thì mong gì ai thương...

Cho đến lần sinh nhật này của Khương khi anh 36 tuổi, tôi quyết định đặt tiệc và mời bạn bè đông đủ. Thế mà không có lấy một người nhận lời. Tôi nhớ lời cô bạn, lời của mẹ và những gì đã có giữa chúng tôi thời gian qua. Bất giác tôi thở dài. Câu nói của mẹ lại lởn vởn hiện về: “Tối ngày cứ úm nhau, không thấy chán à?”.
Quả thật là bây giờ tôi đã bắt đầu thấy chán nhưng không biết phải giải quyết câu chuyện của mình thế nào đây.
Theo NLĐ
- Cửa sổ cuộc sống kính mong độc giả hãy cùng chia sẻ suy nghĩ của mình về bài viết.
- Kính mời bạn đọc tham gia gửi bài chia sẻ những câu chuyện của riêng mình với chuyên mục Cửa sổ cuộc sống trên Báo điện tử Sức khỏe môi trường .
- Bài viết gửi về địa chỉ email: skmoitruong@gmail.com
|
| Liên tục cập nhật những thông tin về Doanh nhân - Doanh nghiệp, các thông tin về ki |
Các tin khác
Đắk Lắk đồng loạt triển khai các hoạt động an sinh xã hội, chăm lo đời sống nhân dân vùng biên và gia đình người có công
Nghệ sĩ Vũ Thu Trang và hành trình giữ hồn chèo giữa đời sống hiện đại
Mầm sống tái sinh từ chiến trường Điểm cao 519 tại xã Cư Prao (Đăk Lăk)
Lan tỏa nghĩa tình nhân ái, hành động thiết thực sẻ chia
Bến cảng Bãi Gốc: Kiểm soát chặt nguy cơ tác động môi trường biển trong quá trình thi công
Hành trình “Yên tâm vui khỏe” Prudential Việt Nam: Tăng cường lớp bảo vệ sức khỏe nền tảng
Mùa hè an toàn cho trẻ: Nhận diện "tọa độ nguy hiểm" và hành động của chúng ta
PHÂN LÂN NINH BÌNH: Đồng hành và nâng tầm nông nghiệp Việt
Bộ Y tế đề nghị khẩn trương báo cáo vụ 4 trẻ đuối nước tại Đắk Lắk
Đọc nhiều
Bệnh viện Quân y 121 (Quân khu 9): Khen thưởng trong tham gia cấp cứu, điều trị bệnh nhân bị rắn độc cắn
Hành trình đi tìm công lý
Bệnh viện Quân y 121 ứng dụng kỹ thuật cao trong điều trị viêm tụy cấp nặng
Cần Thơ khen thưởng Bệnh viện Đa khoa thành phố sau ca ghép thận đầu tiên thành công
Dưới tán măng cụt 100 năm tuổi: Bàn chuyện Chuyển đổi tư duy từ sản xuất nông nghiệp sang kinh tế nông nghiệp
Videos
E-magazine Inforgraphic Video
Nghi vấn xả thải ngầm khiến nguồn nước kênh mương tại xã Bình Minh (TP Hà Nội) ô nhiễm kéo dài
Thủ tướng động viên lực lượng bảo đảm vệ sinh môi trường ở Hà Nội
Diễn văn của Tổng Bí thư Tô Lâm tại phiên bế mạc Đại hội XIV của Đảng
Đại hội XIV của Đảng sự kiện trọng đại của đất nước trong giai đoạn mới
Hợp tác xã bệ đỡ vùng trồng rau an toàn tập trung tại Hưng Yên
Hưng Yên sản xuất rau quả công nghệ cao hướng đi bền vững cho nông nghiệp sạch
Xã Ô Diên – Hà Nội: Bất cập từ bãi vật liệu xây dựng gây ô nhiễm môi trường và trách nhiệm quản lý tại địa bàn cơ sở
Cảnh báo hành vi giả danh cán bộ thuế, cơ quan thuế để lừa đảo
Giải Pickleball thiện nguyện “Trao Em Một Ngày Vui” lan tỏa yêu thương đến trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt
Hành trình “Yên tâm vui khỏe” Prudential Việt Nam: Tăng cường lớp bảo vệ sức khỏe nền tảng
Phát biểu của Tổng Bí thư Tô Lâm tại Lễ kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống ngành Thể dục thể thao Việt Nam
Thủ tướng Phạm Minh Chính gửi thư chúc mừng Đội tuyển bóng đá nam U23 Việt Nam
Nghệ sĩ Vũ Thu Trang và hành trình giữ hồn chèo giữa đời sống hiện đại
Mùa hè an toàn cho trẻ: Nhận diện "tọa độ nguy hiểm" và hành động của chúng ta
Đến Vui-Fest Cát Bà, trải nghiệm bia thủ công Đức, gặp gỡ “sứ giả Saint’s Island” và xem pháo hoa nghệ thuật
